(Thành kính tưởng niệm hương hồn các chiến sĩ và gia đình đã anh dũng chiến đấu và hy sinh trong giây phút cuối cùng) Vì Quốc vong thân hiến máu đào Thân ai gục ngã cạnh bờ hào (giao thông hào) Đồn cũ năm xưa tràn bóng giặc Hồn thiêng vương vấn khóc mù sương
Cái Rắn lội đồng đêm gió lạnh Đội từng nắm gạo đến nuôi cha Mang tách cà phê vào vọng gác Chung lòng phụ tử chết cùng nhau
Hưng Mỹ khuya về thức trọn canh Tay bồng tay súng sống bên anh Tay tung lựu đạn về nơi giặc Tay nổ kíp mìn xác chị tan
Tôi khóc cho chị lẫn cả anh Khóc cô gái nhỏ mất ngày xanh Quê hương ngàn dặm ta xa cách Nước mất nhà tan khóc giang san
Trọn đời tôi sống kiếp tha hương Nhớ những dòng sông nhớ ruộng vườn Nhớ gò máu đỏ nay làm mộ Nhớ cánh Lục Bình khóc tiếc thương
TÌM MỘ THÂN NHÂN: Cố Trung Uý TRẦN LỘC LONG, sĩ quan biệt phái sang CÁN BỘ XÂY DỰNG NÔNG THÔN TỈNH ĐOÀN BẠC LIÊU, chết tại trại tù Hàm Tân nhưng không rõ nơi chôn cất. Nếu có Huynh trưởng biết được nơi chôn cất của Tr/Uý Long, xin liên lạc với tôi để cung cấp tin tức qua địa chỉ email: dthjohnny@yahoo.com Xin Cám ơn!
Ai bảo tôi về đất Cà Mau Để hằng thương tiếc gió thu bay Xuôi kinh Rạch Rập em ra chợ Đợi nước ngược dòng cảm nhớ ai
Ai bảo tôi về đất cuối Nam Gặp cô gái trẻ ở đầu vàm Nhớ cô hàng quán nơi xóm nhỏ Nhớ tách cà phê buổi chợ mai
Ai bảo tôi về đất An Xuyên (Trước 1975, tên tỉnh Cà Mau là An Xuyên) Nhớ người thiếu nữ tối chèo thuyền Dưới đêm trăng sáng về Tân Duyệt (Tân Duyệt là một xã thuộc quận Đầm Dơi trước 1975) Theo rạch Mương Điều đến Bầu Sen
Ai bảo tôi về đất Quản Long (Quản Long là quận của An Xuyên trên đường từ Hộ Phòng xuống) Qua trường công lập học trò đông Nhìn cô gái đẹp tà áo trắng Mấy chục năm rồi vẫn nhớ trông
Ai bảo tôi về trấn cuối thôn Nghiện muì rượu ngọt buổi hoàng hôn Yêu cô lữ khách nơi gác trọ Yêu mãi giọng cười tiếng nỉ non
ĐÊM TÀN Chạnh lòng thương nhớ Đầm Dơi Sao trăng ngưng mọc bên bờ dậu xưa Xóm khuya tăm tối người thưa Lời thề năm cũ chẳng chờ đợi tôi Nụ hôn chạy trốn đầu môi Em nay về sống bên chồng nước xa Em nay cởi áo bà ba Phấn son tô điểm rời làng bỏ quê Mấy nồi đất đỏ cơm khê Mái giầm đợi nhớ kẻ chèo ghe đêm Bao nhiêu năm có êm đềm Sao em nỡ trốn xóm nghèo ra đi Để ta mượn rượu làm thi Để ta ôm ấp mối tình đơn côi Đêm tàn nhìn hướng cuối sông Thuyền ai còn đó bóng hồng trôi đâu
THƯƠNG BÀ Nắng thiêu cháy đốt lưng khom Lão bà mệt mỏi ngủ ngon bên đường Bao năm lam lũ dầm sương Thương bà kham khổ cuộc đời lầm than Người mua xế, kẻ tậu vàng Nhưng bà chỉ sống với vài bó rau Khốn thay nay đảng giàu sang Có ai nghĩ tới những hàng dân đen
Thương cô gái Việt bon chen Làm thân nô lệ phận hèn nước xa Thương dân lao động không nhà Xứ người nương tựa chẳng màn nước non Dù cho cuộc sống mỏi mòn Nga Sô, Tiệp Khắc vẫn còn gởi thân Dân ta lưu lạc năm châu Hỡi ai vui thú với ngàn Thăng Long
Xuân đến Nam Quang hái nụ Đào Tết về Đất Mũi chiết nhành Mai Vui Tết xứ người muôn hạnh phúc Hưởng Xuân quê mẹ vạn hân hoan
Ngoảnh lại Nam Quan biến tự giờ Ngoái nhìn Đất Mũi hiện trơ vơ Ngàn thu ai oán buồn nơi đó Trọn kiếp tủi lòng khóc nước non (Nam Quang: Ải Nam Quang, Đất Mũi: Mũi Cà Mau)